Dataset Viewer
Auto-converted to Parquet Duplicate
image
imagewidth (px)
2.05k
2.05k
content
stringlengths
2
715
Thế nhưng, những người đã bỏ công đi tìm không buồn, cũng không vứt trở lại
đống phế liệu. Họ vẫn lau sạch từng vết bẩn, vẫn lưu giữ cẩn thận.
" Có thể những người này đã làm được giấy tờ khác, nhưng biết đâu một
ngày nào đó họ lại muốn lấy lại chúng như một kỷ niệm. Dẫu sao
cũng là vật thiết thân một thời, không hữu ích thì ít nhất cũng
mang lại một nụ cười khi thấy lại... ". Lãi ròng là những
niềm vui.
" Làm việc này tuy âm thầm nhưng vui, rất vui, chẳng có gì để buồn.
Việc tốt mà... ", các nhân viên của Khai Minh nói như vậy. Phi
cho biết khi làm dự án về dịch vụ báo mất, anh đã thực hiện
một cuộc thăm dò về nhu cầu của người dân TP.HCM. Hầu như 100% số
người được hỏi đều cho biết hoàn toàn tán thành và sẵn sàng
hợp tác nếu dịch vụ ra đời. Nhặt và trả đã đủ để vui.
Dịch vụ của họ chính là khâu trung gian đảm bảo cho
những niềm vui ấy được trọn vẹn.
Hiện ở Công ty Khai Minh mới chỉ có sáu nhân viên làm nhiệm
vụ tìm kiếm, nhưng con số những người làm cộng tác viên cho
họ đã nhân ra tới hàng trăm. Những bao bì đựng giấy
tờ đủ loại thu lượm được ngày càng đầy lên trong các ngăn
kéo. Chỉ thu phí khi " châu về hợp phố " nên đã hoạt
động hơn một năm nhưng họ vẫn chưa có lãi. Bên cạnh đó,
còn rất nhiều khách hàng chưa được đáp ứng nhu cầu.
Có khi điện thoại reo vào lúc nửa đêm : " Tôi vừa bị mất giấy tờ
ở đoạn đường... Nhờ tìm giúp ". Phi bảo ở thời điểm này thì
Khai Minh chưa đủ nhân lực để đảm nhiệm những nhiệm vụ tại chỗ
như vậy, nhưng rồi... sẽ nghiên cứu. Các ông chủ trẻ của dịch vụ
báo mất vẫn yên tâm tính hướng phát triển, họ là những người
tiên phong mà. Lãi ròng từ ý tưởng của họ được tính bằng những
niềm vui, và tính như vậy thì công ty đã giàu.
Mỗi tờ giấy chẳng sẽ mang lại ít nhất hai nụ cười của
người bị mất và người nhặt được đấy là gì. Tờ bướm Công ty Khai
Minh phân phát để quảng bá kết thúc bằng một câu rất đẹp
" Một người làm việc tốt, hai người làm việc tốt... tất cả làm
việc tốt thì cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn ". Tôi chợt bật
cười khi nghĩ công việc họ đang làm là " chuyên môn hóa "
việc tốt. Chuyên môn hóa là xu hướng của phát triển, việc tốt
cũng chuyên môn hóa thì quả là... tốt quá.
BẢN CHẤT CỦA THÀNH CÔNG
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi?
Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết?
Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang,
được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình
suy ngẫm.
Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách
giản dị đến bất ngờ.
Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn
mẹ thích nhân ngày 8 - 3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có
màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu... đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười.
Bởi vì hai bố con không thể thành công trên " chiến trường " bếp núc, nhưng lại thành
công khi tặng mẹ " đoá hồng " của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những
món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.
Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình
thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ
luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được
chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa
khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo
đuổi ước mơ từ ngày thơ bé.
Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được? Sau mỗi mùa thi đại học, có bao
" tử sĩ ". Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai
bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì -
hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ
đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi,
và cũng là bản chất của thành công.
Chiếc xe cấp cứu của chúng tôi băng băng với tốc độ chóng mặt. Đang giờ tan
tầm, trên đường xe qua lại như đan mắt lưới. Tiếng còi hụ liên hồi. Anh Nghĩa
lái xe bất ngờ thắng gấp vì từ ngã ba một chiếc Spacy phóng ngang qua. Trên
đường đi, thỉnh thoảng xe phải dừng lại vì những bác xích lô chở sắt thép cứ nhơi
nhơi cuống thép dài ngoằng chực quất vào kẻ khác. Ngoài ra những chiếc xe ben
ngược chiều phóng bạt mạng như muốn lao vào xe cấp cứu.
Một thanh niên mặc đồ dân phòng chờ sẵn nơi đầu hẻm đón chúng tôi. Xe
dừng, các anh chị em CCV mỗi người một việc. BS Hà chuẩn bị y cụ, ĐDV Kim Chi
xách theo vali cấp cứu, ĐDV Huệ đem chiếc băng ca đẩy vào nhà có nạn
nhân. Người bệnh là một bà cụ lớn tuổi, bị bí tiểu bụng căng lên như cái
trống hầu. BS Hà vừa chẩn đoán bệnh vừa an ủi và động viên tinh thần. ĐDV Kim
Chi tiêm một mũi thuốc thông tiểu.
Thấy ổn, cùng với người nhà, CCV chuyển bệnh nhân ra băng ca, đưa lên xe. Còi
cứu thương lại bắt đầu hú lên. Chiếc xe lại phải len lỏi qua những ngả đường để
chuẩn bị đưa về Bệnh viện Chợ Rẫy, quận 5. Cụ già rên hừ hừ. ĐDV Huê an ủi
và lấy y cụ bó thật chặt vòng bụng để bà cụ không bị đau khi xe xóc. Được chừng
mươi phút đường xe, bà cụ đòi ói mửa. Anh Huệ lấy bao nilông cho cụ nhưng không
kịp nữa, cụ đã ói tràn ra sàn xe.
Mùi ói xông nồng nặc.
Qua mấy chục cây số mênh mông là ruộng, cuối cùng
cái giỏ xách đã được hoàn lại chủ. Cũng có khi người
được mời đến nhận giấy tờ đã đến văn phòng cùng
với một anh... công an : " Tại sao đồ tôi bị ăn
trộm mà lại xuất hiện ở đây? "... Nhưng cũng có rất
nhiều giấy tờ chưa tìm được chủ. Lại có nhiều giấy tờ
bị những chủ nhân từ chối nhận lại.
Vừa thấy bóng anh Nghĩa đi vào là mấy chị ở xóm ve chai ở P.17,
Gò Vấp đã đon đả thông báo : " Bữa qua... không nhặt được
gì hết. Hôm nay thì đang lựa đây ". Anh Nghĩa xắn tay áo
lên cùng với mấy chị xáo tung mớ vỏ hộp, giấy vụn, sách
tập cũ các loại. Trong một cuốn sách cũ chợt rơi ra tấm
thẻ sinh viên của một cô gái, hết hạn năm... 2001. Mọi người
cùng cười : " Xui quá hả? Thôi, cứ cất làm kỷ niệm, biết đâu... ".
Đi tìm giấy tờ rơi, những trạm trung chuyển rác và các điểm thu
mua phế liệu là " mối ruột ", những người bán hàng rong, sửa xe,
thu lượm là những cộng tác viên thân thiết vì " đi bộ,
đi xe đạp, ngồi cố định một chỗ mới có nhiều cơ hội nhìn xuống
End of preview. Expand in Data Studio
README.md exists but content is empty.
Downloads last month
28